18% của cái gì ?

May 17, ’11 6:35 AM
Báo Vietnamnet có bài
Lúng túng ở “ngã ba đường”, lạm phát có thể 18,2%
trích ” Nếu Chính phủ kiên định làm đúng 6 giải pháp ổn định kinh tế vĩ mô theo Nghị quyết 11, lạm phát cả năm 2011 thấp nhất cũng là 15,5%. Còn nếu Chính phủ “không kiên nhẫn”, lạm phát có thể tăng tới 18,2%.”
Gần đây lấp ló nhiều bài báo, thông tin nhắc đến việc lạm phát nhiều hơn. Không như cấp nào đấy chỉ thị trước đó là tránh nhắc tập trung đến lạm phát khiến dân chúng hoang mang, tác động tiêu cực hơn đến thị trường. Kiểu ý đổ rằng lạm phát là do dân chúng thiếu thông tin, đồn thổi mà tự tăng giá, hoặc có kẻ lợi dụng tin đồn tăng giá trục lợi. Chứ nếu không thì mọi thứ yên ổn bởi chính phủ ta quản lý kinh tế tài lắm.
Xưa nay tranh công đổ tội là nghề của lãnh đạo nhà ta, bởi thế từ xa xưa dân gian đã có câu rằng.
Mất mùa là bởi thiên tai
Được mùa là bởi thiên tài Đảng ta.
Đợt lạm phát thứ nhất chưa yên, cơn lạm phát thứ hai đã đến, rồi đến cơn nữa , cơn nữa như sóng triều ngoài biển khơi. Ban đầu chính phủ nói lạm phát kiềm chế ở mức 5-7%, lạm phát Việt Nam không thể đến 2 con số. Rồi họ đưa dẫn chứng về những mặt hàng chỉ tăng giá nhẹ hay bình ổn. Thực sự đó là những mặt hàng ế ẩm hay chưa phải mùa dùng đến. Những thứ thiết thực cho đời sống hàng ngày đã vượt qua hai con số từ lâu.
Áng chừng chuyện bịa lý do lạm phát là do đồn thổi không thuận tai nhân dân, chiêu ấn định thông tin lạm phát không quá 2 con số cũng chẳng làm dân tin được, vì thực chất giá cả ngoài chợ leo vùn vụt. Báo chí bắt đầu đưa những bài dẫn dắt người dân quen với việc lạm phát như là lẽ đương nhiên. Những bài báo với cụm từ ” làm quen với mặt bằng giá mới ” hay ”những cách tiết kiệm trong gia đình”…đọc những bài báo loại này người ta có cảm giác tội lỗi của lạm phát là do chính người dân làm ra, vì không chịu tiết kiệm, không chịu làm quen với giá mới vừa lên.
Giờ thêm một chiêu nữa là việc bàn đi, bàn lại nhấn đến những con số 15% , 18% khơi khơi như là chuyện tăng giá là hiển nhiên rồi, đừng bàn nguyên nhân từ đâu mà đến lạm phát là không đúng thời ( có khi lại còn là thiếu tính xây dựng rồi chuyển nhanh sang tội xuyên tạc, ý đồ chống phá nữa). Nhắc đi , nhắc lại những con số này để dân tình làm quen với lạm phát, cũng là mặc định cho dân chúng hiểu lạm phát đang hai con số, và trong khoảng này đó thôi.
Tháng trước mua 1 kl móng giò nấu giả cầy hết 50 nghìn, hỏi em bán hàng , em ơi sao lần trước anh mua 30 thôi mà. Em ý bĩu môi, anh lâu chả qua em nên lạc hậu rồi, đó là anh mua lần trước Tết. Giờ lên 50 rồi !
Hôm nay lại gặp em ý, mua xong em ấy tính giá 60. Trợn mắt hỏi, em thấy anh đàn ông bán bóp cổ anh thế?. Em ấy bảo,giá chung cả chợ chứ em sao mà bán lên hơn được, hàng em bán quanh năm suốt tháng, bán gian để mà gặp khách một lần thì em chết à.?
Về ăn cơm xong, đọc bài báo thấy luẩn quẩn con số 15%, nghĩ chắc người ta tính chung những thứ tăng gộp lại và chia đều ra như vậy. Nhưng nghĩ hơi ấm ức, mẹ nó chứ ! nhà mình nghèo, miếng ăn hàng ngày trước mắt tăng bao nhiêu mới đáng quan tâm. Chứ quan tâm gì tới giá vàng, giá ngoại tệ, ô tô, hàng điện tử cao cấp… mà chúng nó tính chung chung rồi chia ra như vậy.
Bỗng chợt nhớ ra  bèn gọi điện hỏi cô giáo Tí Hớn. Em ơi, giá cả ở chợ đều tăng, các cháu ở lớp ăn uống thế nào. Cô giáo nói gần như mếu máo, anh ơi ! bọn em khổ lắm, chắt bóp toan tính các kiểu, giờ mà tăng tiền ăn sợ các phụ huynh khác lại kêu.
Mình bảo , thôi em ạ, mọi thứ đều thế, ai đi chợ cũng biết, em xem nào cứ thông báo để các bố mẹ khác thông cảm. Chuyện bữa ăn các cháu , ai nỡ cân nhắc làm gì.
Tiền lương của người làm công ăn lương vẫn thế. Mà bình thường hơn nửa tiền lương chi vào ăn uống, nay bỗng dưng phải tăng đến mấy chục phần trăm. Cảm giác bị mất tiền mà không biết mất vào đâu, lên đọc báo thì toàn những bài viết kiểu vỗ về như chuyện lạm phát, mất tiền là tất nhiên, đừng lo quá làm gì khó khăn này là của xã hội đâu của riêng ai. Thậm chí lại còn là chuyện chung của quốc tế nữa cơ.Đâu phải Việt Nam mình.
Nghe thế thì biết vậy, tự an ủi mình bằng ca dao.
Toét mắt là tại hướng đình
Cả làng toét mắt, chứ riêng mình em đâu.
Đọc xong , bật cười nghĩ, tại hướng đình thì dỡ đình ra mà xây lại hướng, sao chỉ vì cái cũ kỹ, lạc hậu của người trước xây nên mà mình cứ phải theo, khiến cả làng phải khổ nhỉ ?
Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: